Sự khác biệt cơ bản giữa người giỏi và người kém tiếng anh
Nhiều người có khả năng học ngôn ngữ nhanh hơn người khác, nhưng không có gì thay thế được thực hành.
Nếu như 1 ai đó giỏi ngoại ngữ, nhiều người sẽ nói do họ có năng khiếu. Năng khiếu là 1 yếu tố, nhưng chỉ đúng một nửa.
Hãy tưởng tượng bạn sống ở Mỹ, ra các con phố ai cũng nói tiếng Anh. Bạn có thể thực hành tiếng Anh mọi khi mọi nơi. Bạn có nghĩ là sau một thời gian bạn sẽ khá hơn? Chắc chắn câu trả lời sẽ là "Tôi sẽ giao tiếp tiếng Anh tốt".
Câu chuyện không đơn thuần như thế. Mình biết phần lớn người Việt Nam sang Mỹ 30-40 năm và chưa bao giờ nói tiếng Anh. Rất nhiều người Việt còn lại có khả năng giao tiếp tiếng Anh, nhưng không đủ đủ chuyên nghiệp để làm trong các môi trường phức tạp như văn phòng, kinh doanh, bán hàng... Họ đi làm công việc mà ở đây hay gọi là "làm hãng", nghĩa là công nhân lao động trong nhà máy.
Bạn bảo, tại họ xuất phát điểm thấp? Mình đồng ý. Vậy bạn có biết mỗi năm bao nhiêu du học sinh Mỹ, Australia, Canada, Anh... Về Việt Nam làm việc không? Thống kê cũng không nhỏ. Bao nhiêu người trong số họ giao tiếp tự tin bằng tiếng Anh trong môi trường quốc tế? Thật đáng buồn, trong số người mà mình biết, con số chiếm một tỷ lệ khá nhỏ.
Sự khác biệt giữa người thành công và người không thành công trong giao tiếp tiếng Anh là gì? Hãy nhìn bất kỳ đứa trẻ nào, lúc vứt nó vào lớp học cùng với các bạn, sau khoảng sáu tháng đến một năm nó sẽ giao tiếp tốt. Đương nhiên, vốn từ vựng căn bản khá hạn chế.
Bạn có tin bất kỳ ngườ lớn nào cũng có thể làm được việc đó? Mình thì không. Sự khác biệt giữa trẻ con và người lớn có thể đến từ vấn đề sinh lý: não bộ của trẻ được thiết kế để học. Nhưng nó cũng đến từ vấn đề tâm lý: người lớn ngại học và sợ bị xấu hổ.
Chính cái "ngại" và "sợ" đẩy tâm lý của toàn bộ người học tới thái cực "phải chuẩn bị thêm". Bạn cảm thấy cần chuẩn bị thêm về từ vựng, ngữ pháp, phát âm, nghe nhiều hơn... Vòng luẩn quẩn đó kéo dài, có thể không bao giờ bạn sẵn sàng để giao tiếp cả. Và khi bạn gặp một người nước ngoài, ánh mắt bạn sẽ lảng sang hướng khác.
Khắc chế được nỗi sợ ấy là điều quan trọng nhất để học tiếng Anh thành công. Hãy như một đứa trẻ, không sợ mắc lỗi, liều mạng giao tiếp lúc có dịp, bạn sẽ thấy sự khác biệt. Hãy liều trò chuyện bằng tiếng Anh dù phát âm của bạn chưa tốt, từ vựng chưa ổn, ngữ pháp còn "chập cheng". Hãy chấp nhận việc đôi khi người ta nói, bạn chẳng hiểu gì cả, và hỏi lại. Người nói thường sẽ dừng lại và giảng giải cặn kẽ cho bạn. Như vậy, tiếng Anh của bạn sẽ tiến bộ.
Vượt qua nỗi sợ là tiền đề quan trọng nhất của học tiếng Anh nói riêng và tiếng nói nói chung. Các người giao tiếp nhiều năm kinh nghiệm nhất là các người giao tiếp nhiều nhất, và trên khía cạnh này "vua thua thằng liều" quả là rất đúng.
Nếu như 1 ai đó giỏi ngoại ngữ, nhiều người sẽ nói do họ có năng khiếu. Năng khiếu là 1 yếu tố, nhưng chỉ đúng một nửa.
![]() |
| Sự khác biệt cơ bản giữa người giỏi và người kém tiếng anh |
Hãy tưởng tượng bạn sống ở Mỹ, ra các con phố ai cũng nói tiếng Anh. Bạn có thể thực hành tiếng Anh mọi khi mọi nơi. Bạn có nghĩ là sau một thời gian bạn sẽ khá hơn? Chắc chắn câu trả lời sẽ là "Tôi sẽ giao tiếp tiếng Anh tốt".
Câu chuyện không đơn thuần như thế. Mình biết phần lớn người Việt Nam sang Mỹ 30-40 năm và chưa bao giờ nói tiếng Anh. Rất nhiều người Việt còn lại có khả năng giao tiếp tiếng Anh, nhưng không đủ đủ chuyên nghiệp để làm trong các môi trường phức tạp như văn phòng, kinh doanh, bán hàng... Họ đi làm công việc mà ở đây hay gọi là "làm hãng", nghĩa là công nhân lao động trong nhà máy.
Bạn bảo, tại họ xuất phát điểm thấp? Mình đồng ý. Vậy bạn có biết mỗi năm bao nhiêu du học sinh Mỹ, Australia, Canada, Anh... Về Việt Nam làm việc không? Thống kê cũng không nhỏ. Bao nhiêu người trong số họ giao tiếp tự tin bằng tiếng Anh trong môi trường quốc tế? Thật đáng buồn, trong số người mà mình biết, con số chiếm một tỷ lệ khá nhỏ.
Sự khác biệt giữa người thành công và người không thành công trong giao tiếp tiếng Anh là gì? Hãy nhìn bất kỳ đứa trẻ nào, lúc vứt nó vào lớp học cùng với các bạn, sau khoảng sáu tháng đến một năm nó sẽ giao tiếp tốt. Đương nhiên, vốn từ vựng căn bản khá hạn chế.
![]() |
| Sự khác biệt cơ bản giữa người giỏi và người kém tiếng anh |
Bạn có tin bất kỳ ngườ lớn nào cũng có thể làm được việc đó? Mình thì không. Sự khác biệt giữa trẻ con và người lớn có thể đến từ vấn đề sinh lý: não bộ của trẻ được thiết kế để học. Nhưng nó cũng đến từ vấn đề tâm lý: người lớn ngại học và sợ bị xấu hổ.
Chính cái "ngại" và "sợ" đẩy tâm lý của toàn bộ người học tới thái cực "phải chuẩn bị thêm". Bạn cảm thấy cần chuẩn bị thêm về từ vựng, ngữ pháp, phát âm, nghe nhiều hơn... Vòng luẩn quẩn đó kéo dài, có thể không bao giờ bạn sẵn sàng để giao tiếp cả. Và khi bạn gặp một người nước ngoài, ánh mắt bạn sẽ lảng sang hướng khác.
Khắc chế được nỗi sợ ấy là điều quan trọng nhất để học tiếng Anh thành công. Hãy như một đứa trẻ, không sợ mắc lỗi, liều mạng giao tiếp lúc có dịp, bạn sẽ thấy sự khác biệt. Hãy liều trò chuyện bằng tiếng Anh dù phát âm của bạn chưa tốt, từ vựng chưa ổn, ngữ pháp còn "chập cheng". Hãy chấp nhận việc đôi khi người ta nói, bạn chẳng hiểu gì cả, và hỏi lại. Người nói thường sẽ dừng lại và giảng giải cặn kẽ cho bạn. Như vậy, tiếng Anh của bạn sẽ tiến bộ.
Vượt qua nỗi sợ là tiền đề quan trọng nhất của học tiếng Anh nói riêng và tiếng nói nói chung. Các người giao tiếp nhiều năm kinh nghiệm nhất là các người giao tiếp nhiều nhất, và trên khía cạnh này "vua thua thằng liều" quả là rất đúng.
Trung tâm Đào tạo
Anh ngữ Boston
Địa chỉ: Số 2B
ngõ 68 Xuân Thủy – Cầu Giấy – Hà Nội
Điện thoại:
0243.793.9422 – Hotline: 0974.995.998
Email:
hotro@bostonenglish.Edu.Vn
Website: https://bostonenglish.edu.vn


Nhận xét
Đăng nhận xét